







|
Cặp bồ kiếm tiền nuôi vợ con
Wednesday, 08.13.2008, 01:23am (GMT-7)
10 giờ đêm, tiếng người chồng quát vợ: "Đồ ngu, sướng không biết đường sướng, tao cặp với nó cốt để lấy tiền về cho mẹ mày đấy".
"Bán chồng" vì 2 thùng nước gạo!
10 giờ đêm. Cả cái xóm nhỏ, giờ đã được gọi là "tổ dân phố" bỗng vang tiếng cãi vã. Một lát sau hàng xóm thấy tiếng chân đuổi nhau huỳnh huỵch. Tiếng người chồng quát vợ: "Đồ ngu, sướng không biết đường sướng. Tao cặp với nó cũng là để kiếm thêm cho mẹ con mày đấy. Mày mà làm ầm lên, đói dài răng đừng trách!". Tiếng cô vợ nhỏ hơn: "Nhưng đừng quá đà, đã bảo đừng ngủ lại "nhà nó", chỉ đi ban ngày thôi". Tiếng ông chồng: "Mới mười giờ đêm, mùa hè, người ta còn đi đầy đường kia kìa, muộn đâu mà muộn". Không thấy tiếng người vợ nữa...
Ba năm về trước, kinh tế gia đình chị Tiện còn rất khó khăn. Hàng ngày chị vào thành phố bán trứng vịt lộn, còn anh Minh, chồng chị mua xe máy Tàu đứng ở đầu làng làm xe ôm. Ngoài giờ đi kiếm ăn, ở nhà chị Tiện còn nuôi 5 con lợn để cải thiện kinh tế gia đình.
Làng mới lên phường, quán xá mọc lên nhiều, người dân đi lại cũng nhiều, nên anh Minh kiếm ăn được. Anh thường chờ khách ở quán phở nhà chị Lan béo. Những lúc vắng khách, anh thường giúp chị Lan béo nhặt rau thơm, chọc lò than hay một số việc lặt vặt khác. Để trả công, chị Lan béo thường đãi anh chai bia và đĩa đồ nhắm, thôi thì "anh em cùng làng đi đâu mà thiệt. Được một thời gian, dân làng đồn ầm lên rằng anh Minh và chị Lan béo cặp bồ với nhau, bởi anh Minh không chở khách nữa, mà chỉ làm xe ôm cho một mình chị Lan béo thôi. Anh Minh ăn mặc diện hơn, đổi xe máy Tàu sang xe liên doanh, sắm điện thoại di động, áo lúc nào cũng "cắm thùng".
Tiếng đồn tới tai vợ anh Minh. Đêm ấy chị Tiện khóc lóc, tra hỏi chồng. Anh Minh bảo vợ: "Nó thích anh, thì cho nó chết. Mất gì đâu em. Nó cho anh tiền đổi xe đấy. Nó còn bảo anh lấy nước gạo về để em nuôi lợn. Nói là nước gạo, chứ mỗi ngày quán phở của nó khoảng 2 thùng đầy phở thừa, nước dùng béo ngậy. Chỉ từng ấy, em đủ nuôi 5 con lợn mà không phải mua rau, chẳng phải nấu cám".
Chị Tiện nhẩm tính, thấy mối lợi, cũng im luôn. Chị thấy: "Chồng mình vẫn là chồng mình, còn hơn khối anh đi cặp bộ mất tiền, về nhà còn hành hạ vợ con. Đây không mất gì lại còn có lợi. Chị cũng mừng cho chồng đỡ vất vả. Buổi sáng mấy mẹ con ăn bánh mì hoặc nắm xôi, thì chồng chị ra quán của "cô Lan" ăn phở. Nghĩ cũng sướng!
Thấy chồng cặp bồ ngang nhiên mà vợ vẫn tươi tỉnh, chị em trong chi hội phụ nữ lo thay cho chị Tiện. Đi họp, họ nhắc nhở chị lưu ý giữ gìn hạnh phúc gia đình. Chị vâng vâng, dạ dạ cảm ơn mọi người, nhưng chị chẳng suy nghĩ gì, ngày ngày đón nhận món quà 2 thùng nước phở thừa của chồng mang về.
Bẵng một thời gian, mọi người ngạc nhiên khi thấy chị Tiện xin tham gia câu lạc bộ phòng chống bạo lực gia đình. Hoá ra, vì tham 2 thùng nước gạo mỗi ngày, chị làm ngơ cho chồng cặp bồ. Nhưng thói đời, được đàng chân lân đàng đầu. Đôi tình nhân say nhau như điếu đổ. Chồng chị chẳng còn thiết về với vợ con. Buổi trưa quá phở đầu làng đóng cửa để "ông bà chủ nghỉ trưa". Có hôm trẻ con đứng xung quanh quán, ngó ra chỗ vách thủng nhòm vào. Ai đi qua, chúng cũng bảo: "Có xem phim tình cảm không mất tiền không? Vào đây mà xem".
Thỉnh thoảng quán phở nghỉ vài ngày, để ông bà chủ đi nghỉ mát, đi lễ chùa xa. Lúc này chị Tiện mới ra tay rình rập, theo dõi, ra quán phở đánh ghen, thì bị chồng đánh đập, cô Lan béo chỉ mặt chửi bới, nhiếc móc. Chuyện tình cảm của đôi "già nhân ngãi, non vợ chồng" đã đi quá xa. Anh Minh còn về dọa sẽ ly dị vợ, nếu chị còn dám "láo với cô ấy".
Từ bồi bàn thành... thư ký cho tây
Người đàn ông trẻ nói với giọng đầy kiêu hãnh vì khả năng kiếm tiền bằng cách cặp bồ với Tây, lấy tiền nuôi vợ con của mình. Anh tâm sự: "Trước kia em đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài, nhưng được hơn năm, em chán, bỏ về. Khi đi, chạy hết mấy chục triệu, về trắng tay, lại mang nợ, em chán. Vợ không nói gì, nhưng em biết mình có lỗi với vợ con, nên muốn bằng mọi giá kiếm tiền cho cô ấy đỡ vất vả".
Khi tôi hỏi: Chắc bây giờ khá rồi, là ông chủ phải không? Đúng là có chí thì... làm giàu mấy chốc. Anh cười bảo không phải vậy. Cách đây 2 năm, em là bồi bàn cho một nhà hàng đặc sản. Có một lần, một bà Tây đến ăn ở nhà hàng ấy. Mỗi lần em mang đồ ăn hay bia ra, bà ấy nhìn em đắm đuối rồi nói mấy câu bằng tiếng Anh, em không hiểu, chỉ cười. Lúc ra về, bà ấy gặp ông chủ của em, nói rằng không muốn về bằng tắc xi, mà đi bằng xe máy. Bà ấy muốn em đưa bà ấy về. Vì chiều khách "xịn", nên ông chủ đồng ý để em bỏ việc đưa bà ấy về. Đến nơi, bà ấy nói muốn em ngủ lại, bởi bà ấy thích em. Thế là từ hôm sau em không còn phải đi làm bồi bàn nữa.
Đáp lại câu hỏi: "Vợ bạn có biết chuyện ấy không? Cô ấy không nói gì à?". Anh kể tiếp: "Ngay hôm ấy bà ấy cho em 500 đô, nói là về mua quà cho con. Rồi bà ấy cho em đi học lái xe, dạy em tiếng anh, đưa em đi sàn nhảy. Em kiêm lái xe, vệ sĩ, và bồ của bà ấy luôn. Vợ em chỉ biết rằng em được tuyển vào làm thư ký cho một tổ chức nước ngoài, có tiền nhiều là cô ấy vui rồi, không cần hỏi gì kĩ, nên chẳng sao".
Người đàn ông ấy không giấu nổi niềm vui kiếm tiền nhàn hạ của mình. Anh khoe anh chẳng phải làm gì, chỉ ở nhà chơi tenis, uống cà phê, chờ đến giờ đón bà ấy. Cuối tuần, em chở bà ấy đi chơi xa. Em chỉ bập bẹ được một ít tiếng Anh, nhưng chẳng sao, "tình yêu không cần lời" mà. Những lần bà ấy đi ăn cùng bạn bè nước ngoài của bà ấy, họ nói xì xồ cả buổi, em chẳng hiểu gì, chỉ chén một mạch cho no, rồi bỏ ra ngoài tán mấy em tiếp viên người Việt trẻ, đẹp.
Anh không giấu nổi niềm kiêu hãnh, bảo rằng em cao gần mét tám, nặng 65 cân, khoẻ mạnh, nên bà ấy mê em lắm. Nhưng cũng ghen kinh khủng luôn. Có lần có một cô luật sư người Việt trẻ tuổi tới làm việc với bà ấy, khi cô ta về, em có tiễn một đoạn ra cổng. Lúc trở lại, bà ấy túm tóc em đập đầu vào tường. Lần ấy em mới biết, khi ghen, phụ nữ đều hung giữ như nhau, dù là Tây hay ta.
Chưa rõ mục đích cuộc gặp gỡ là gì, tôi bèn hỏi: "Vậy bạn cần gì ở chúng tôi? Bạn đang có cuộc sống vui vẻ cơ mà". Tự nhiên giọng anh trầm xuống, khác hẳn lúc hào hứng kể về thời kỳ vàng son cặp bồ cho Tây của mình. Anh bảo: "Sau 2 năm làm cho bà ấy, em cũng có được chút vốn kha khá. Bây giờ vợ em có cửa hàng buôn bán, đủ sống, còn em chẳng biết làm gì. Bà ấy công tác có 2 năm ở Việt Nam rồi về nước. Em lại quen cuộc sống nhàn hạ, sung sướng rồi, giờ bảo phải đi làm thuê em không làm được. Tuy nhiên, điều đáng nói chính là cuộc sống vợ chồng em. Chẳng hiểu sao em không thể "yêu" vợ được nữa. Có hôm cố gắng lắm, tưởng thành công, nhưng vẫn "gẫy cầu". Có lẽ em quen với phong cách "yêu bạo liệt" của bà ấy rồi".
Bây giờ thấy vợ thụ động, ngại ngùng, e lệ... em lại thấy mất hứng. Em muốn nhờ "các bác" tư vấn giúp em để em có thể có cuộc sống bình thường. Hết bao nhiêu tiền tư vấn em cũng cố được!.
|







|