Bữa ấy vừa ăn cơm xong, đang lúi húi rửa chén, ba bỗng ngoắc tui ra, chỉ mặt, la cho một trận tan nát trước mọi người: Thì ra bữa nay mày đã bày đặt yêu đương nhăng nhít, con gái mới bây lớn, học không lo học, coi chừng hớ hênh rồi tan nát cả cuộc đời... Tui nghe mấy câu, lùng bùng lỗ tai, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mọi người trong gia đình cũng chết sững trước thông tin động trời, con nhỏ này bữa nay đã bày đặt iu.! Tui ngân ngấn nước mắt, ngơ ngác: Ba nói gì lạ vậy, con có yêu đương nhăng nhít hồi nào đâu? Như bị chế thêm dầu vô lửa, ba tái mặt: Mọi thứ rành rành ra đây mày còn dám cãi tao nữa hả? Vừa nói, ba vừa quẳng ra trước mặt tui một tờ giấy. Liếc mắt qua, tui thấy đúng chữ mình! Hổng lẽ tui viết tình thư cho ai mà... chính mình cũng hổng biết! Đang tính... lăn đùng ra khóc vì bị la oan, tui bỗng sực nhớ, cầm tờ giấy lên, trên đó rành rành mấy chữ: "Gửi anh Nhí Nhố thân thương, hôm nay em lấy hết can đảm viết thư này cho anh...". Thì ra, vốn tui hâm mộ trang Nhí Nhố đã lâu, nhiều lần muốn viết thư, gửi truyện cười về cộng tác! Bữa ấy vừa khởi động được mấy dòng như trên thì mẹ bất ngờ kêu tui đi nấu cơm, để nguyên bức "tình thư" dang dở trên mặt bàn, tui lao xuống bếp và... quên mất tiêu, cho đến khi ba tui dòm thấy! Mọi việc cuối cùng cũng vỡ lẽ, tui được minh oan bằng cuốn MT mở ra trước ba. Cả nhà cười ngắc ngư. Dù tui đã tai qua nạn khỏi, nhưng còn... tức anh Nhí Nhố đến tận xương, nên mới viết thư, kể chuyện này cho ảnh và bà con nghe. Tất nhiên, khởi đầu lá thư là: Kính gửi anh Nhí Nhố... đáng ghét!
HOÀNG OANH (Sóc Trăng)