NỒI CANH ĐÃI KHÁCH SỚM
Bữa ấy nhà tui bị hư toàn bộ hệ thống thoát nước. Xui gặp xui, mấy ông thợ sửa ống nước bận hết, gọi hoài hổng được ai, sực nhớ ra, tui bèn quay số ông anh họ.
Vèo, ít phút sau ông anh đã có mặt nơi cổng, cười tươi như hoa. Thêm vài phút nữa, ổng đã hì hục làm việc đầy hăng hái. Nhà có “thợ”, tui được mẹ phân công nấu bữa trưa hoành tráng khoản đãi. Chẳng hiểu có phải vì quá vui hay không, khi nồi canh sôi sùng sục trên bếp, thay vì nêm muối, tui nêm trúng... mấy muỗng đường! Trên đời làm gì có món...chè rau thịt bằm, ăn vô chắc kì lắm! Sau vài phút đắn đo, tui quyết định lén mẹ bưng nồi canh đi đổ, đặng tái chế gấp một nồi khác! Ào! Bỗng có tiếng la thất thanh, như từ dưới...âm phủ dội lên: Á á, chết tui rồi! Ai làm gì nóng quá vậy?! Tui bàng hoàng nhớ ra, ông anh yêu dấu đã...lãnh trọn vẹn một nồi canh vừa sôi dưới hầm chứa nước! Từ...địa phủ chui lên một hình hài loang lổ, đầu đầy...rau, hai vai lổn nhổn thịt bằm, đã thế còn bị phỏng chỗ hồng chỗ trắng, dòm rất thương tâm! Chẳng những phạm lỗi sơ ý tày trời, tui còn bị mẹ phát giác vụ phi tang nồi canh bất hợp pháp! Hu hu, tui kể chuyện này với Nhí Nhố, hi vọng có nhuận bút đền ông anh mấy bịch bột giặt!
BÙI THỊ TRANG ANH (T.5 - TT. Krông Kma - Krông Bông - Dak Lak)
|
”TRANG SỨC” ĐEO CHỖ LẠ
Tui tiến vô chỗ ngồi, trời ơi cái ghế đứa nào đạp lên dơ hày vậy nè? Để bảo vệ trang phục, tui lấy cuốn tập lót lên và ngồi xuống. Thầy vô lớp, kiểm tra bài cũ. Tên tôi được xướng lên. Vì đã chuẩn bị bài chắc cú, nên mặt tui tươi dữ lắm, ỏn ẻn bước lên bục giảng, đầu ngẩng cao. Sao có tiếng rì rầm, rồi khúc khích, rồi hí hí há há, cuối cùng bể ra như một cái chợ cười? Nam cười, nữ cười, thầy cũng cười theo! Tui ngoảnh nhìn xung quanh với một ánh mắt đầy ngơ ngác, bỗng nhỏ bạn ngồi gần lối lôi tay tui lại...Thì ra cuốn tập khi nãy đã...trả thù, tui ngồi lên mặt nó thì nó lấy ghim đính cứng ngắc sau quần tui. Khi bước lên bục giảng, nơi hậu thể tui đính toòng teng một thứ “trang sức” lạ! Mai mốt ngồi nhai trầu, nhớ lại chắc mặt tui còn đỏ như trầu!
NGUYỄN THỊ MỸ HẬU (CN Ngữ văn K07 - ĐH Tây Nguyên - Dak Lak) |
CANH... BÙI NHÙI
Bữa ấy nghỉ học, tui xung phong nấu món canh đãi cả nhà. Hì hục từ sáng tới trưa, thành quả của tui được bưng lên bàn ăn. Vì...cả đời mới nấu được một nồi canh, tui hối hả mời ba mẹ, mọi người cùng thưởng thức. Chắc để khuyến khích tui, ai cũng xì xụp chan húp, khen tui nấu ngon! Đến đáy nồi canh, chỗ rau còn đọng lại, mẹ tui đưa muỗng múc lên cả một nhùi. Ủa, sao rau gì mà dính nhau cứng ngắc vầy nè? Mẹ đưa đũa gỡ và gắp lên nguyên một...cái miếng bùi nhùi rửa chén! Tui tái mặt, không hiểu từ khâu chế biến nào mà cái bùi nhùi lại đi lạc vô nồi canh, có thể trong lúc tui rửa rau cũng nên! Cả nhà được một dịp ọe lên ọe xuống, còn tui được cảnh báo, mai mốt nấu bùi nhùi rửa chén cho...mẹ chồng ăn là...lên đường nha con!
NGUYỄN THỊ THU NGA (39/3 Hiệp Định - Hiệp Tân - Hòa Thành - Tây Ninh)