Home FAQ Music Online Directory Gallery Contact Wednesday, 01.07.2009, 04:51pm (GMT-6)
All News
Hoa Kỳ
Việt Nam
Thế Giới
Hot Deals
Cộng Đồng
Kinh Tế
Thể Thao
KhoaHọc/KỹThuật
Giải Trí
   » Chuyện Đó Đây
   » Truyện Cười
   » Văn Học
      » Thơ
      » Truyện Ngắn
      » Truyện Dài
      » Khoảnh Khắc
   » Du Lịch
   » Trang Trí
   » Gieo Quẻ
   » Video Clips
Âm Nhạc
Điện Ảnh
Thời Trang
Làm Đẹp
Đời Sống
Sống Mạnh
Ẩm Thực
Games Online
Rao Vặt


 
Giải Trí » Văn Học » Truyện Ngắn

Thói quen
Monday, 11.03.2008, 12:42pm (GMT-6)

AT - Vẫn tà áo xanh ấy, vẫn con đường nườm nượp xe cộ trước trường ấy, vẫn bà bán hàng già bên kia đường... nhưng bây giờ em qua đường đã không còn có anh nắm tay bên cạnh. Anh giờ đang ở phía bên kia...

Em không có thói quen ăn sáng ở nhà, thay vào đó em đến trường sớm. Anh và quán cà phê nhỏ bên đường vẫn luôn đợi em ở đó. Em sẽ băng qua đường, ăn một chút gì đó và uống một tách cà phê sữa  - giống anh! Bà bán hàng vẫn tưởng hai đứa mình là anh em ruột - vì chúng ta có nét gì giống nhau chăng? Hay vì cách cư xử không giống hai kẻ đang yêu? Chúng ta thường không đính chính mà chỉ nhìn nhau cười một cách thú vị.

Phố xá đã đông hơn, sinh viên đến trường nhiều hơn, em bước qua đường một cách lơ đễnh và chờ bàn tay ấm nóng, vững chắc của anh kéo lại... Anh đã bảo: không có anh, em chẳng làm được gì! Một lời nói đùa nhưng cũng là một lời nói thật: anh đã luôn ở bên em khi em cần!

Vậy mà bây giờ...

Khi anh xa, em tập từ bỏ thói quen đến trường sớm, tập ăn sáng ở nhà, tập mặc áo màu khác. Nhưng em vẫn đạp xe khỏi nhà lúc 6 giờ, bữa ăn sáng ở nhà ngon lành không làm em đụng đũa, những chiếc áo khác được thay ra để mặc vào áo màu xanh anh thích, vẫn băng qua đường, vẫn ăn một chút gì nhẹ nhẹ điểm tâm, vẫn một tách cà phê sữa. Nhưng có một thói quen em đang cố gắng từ bỏ, đó là bước qua đường một cách chậm rãi hơn, quan sát kỹ hơn, vì em biết sẽ không còn bàn tay anh kéo lại!

Dường như những ngón tay nhỏ bé của em bỗng trở nên chơi vơi khi bước qua đường anh ạ!

Anh không còn đợi em đến, thay vào đó anh đến quán sớm hơn để mua đồ ăn đem về vì cô gái bây giờ của anh không thích sự ồn ào, nhốn nháo của cái quán nhỏ ấy.

Bà bán hàng vẫn trêu em: "Mau kiếm một anh nào đó đi, chớ bám mãi anh trai sao được, bây giờ nó có người để lo rồi!". Em cười mà nước mắt chực rơi.

Sáng nay, em tự nắm chặt bàn tay, đôi mắt em quan sát xe cộ khi chuẩn bị bước qua đường một mình.

Mong sao em sẽ sớm tạo được cho mình một thói quen mới! 

NGUYỄN THỊ HỒNG MINH
(ĐH Phạm Văn Đồng, Quảng Ngãi) 



Rating (Votes: 0)   
    Comments (0)        Tell friend        Print


Other Articles:
Con nhớ mãi ngày mưa hôm ấy... (11.03.2008)
Khoa học tự nhiên không khô khan (10.31.2008)
Hoa mơ dại (10.30.2008)
Trường xưa… (10.30.2008)
Con đường giữa hai dãy núi (10.17.2008)
Chùm phượng vĩ tháng tư (10.17.2008)
Đi mua sự cô độc (10.17.2008)
Nắng Sài Gòn vẫn thế (10.17.2008)
Chắc là yêu rồi (10.17.2008)
Ngày phố trở mình (10.17.2008)




Archive Search