AT - Nó sinh ra và lớn lên ở một vùng quê đất cày lên sỏi đá, mùa nắng đất trơ trắng toát vết chân chim, gió Lào hanh hao thổi mòn đét cả những thân người. Có người lúc qua đời vẫn chưa thực hiện được giấc mơ một lần ăn cơm trắng .
Mẹ một nắng hai sương, bán mặt cho đất vẫn không chống lại được cái đói lúc ấy, đâu đâu cũng thấy người đói dật dờ. Từ ngày cái đói tràn về làng, mẹ không ăn cơm chung với chị em nó nữa. Lúc hai chị em đi học về, mẹ soạn cơm trộn sắn cho ăn rồi bảo: "Mẹ ăn trước rồi". Lúc hai chị em ở nhà thì mẹ lại bảo: "Để mẹ ăn sau". Nhiều lúc sợ mẹ phải nhịn đói, chị em nó lén rình xem có thật là "mẹ ăn sau" không. Đến lúc nhìn thấy mẹ cầm cái bát đang bốc khói húp ăn, chị em nó mới an tâm. Cứ thế, tháng này qua tháng khác, chị em nó dần quen với bữa ăn vắng mẹ.
Chị gái nó được giấy khen của trường nên rón rén đến sau lưng mẹ lúc mẹ đang ăn để khoe cho mẹ bất ngờ. Nghe tiếng chị phía sau, mẹ giật mình đánh rơi cái bát. Chị em nó sững sờ nhìn bát cháo cám loãng đang chảy trên nền đất.