AT - Xe buýt dừng ở trạm số 12. Cụ già bước lên xe một cách khó khăn. Thằng bé trên tay cầm xấp vé số bước tới:
- Bà ơi, để con giúp.
Bà cụ mỉm cười:
- Bà cảm ơn, cháu tốt quá!
Thằng bé khoảng sáu, bảy tuổi, ốm như que tăm, đỡ bà cụ. Hàng chục cặp mắt nhìn hai bà cháu, không một ai bước tới phụ giúp. Trong số ấy, có cả tôi. Cuối cùng, thằng bé cũng đỡ được bà cụ lên và giúp bà lại ghế ngồi. Mồ hôi nó rơi nhễ nhại. Xe buýt ồn ào: "Thằng nhỏ mới bây lớn mà tốt quá!", "Thằng nhỏ nhìn tội quá”... nhưng không một ai mua giúp em tờ vé số khi em mời.
Xe buýt dừng. Thằng bé bước xuống và không quên chào bà cụ. Xe buýt lại tiếp tục cuộc hành trình. Đoạn, bà cụ hốt hoảng: "Chết , gói tiền tui đi gửi cho thằng cháu học đại học đâu mất rồi!". Trên xe buýt lại nhao nhao: "Chắc thằng nhỏ bán vé số lấy rồi", "Tưởng nó tốt, ai dè...". Tôi thầm nghĩ: "Coi vậy mà...". Tôi đưa mắt nhìn xuống, bỗng thấy phía dưới ghế bà cụ một gói gì đó có báo bọc bên ngoài. Tôi bước tới nhặt lên, hỏi bà cụ: "Phải cái này không bà?".
- Trời, nó rớt đây nè, tưởng mất, cảm ơn cô.
Xe buýt lại xôn xao: "Vậy mà cứ tưởng thằng nhỏ”. Tôi thấy sống mũi mình cay cay. Xe buýt vẫn cứ đi theo lộ trình của nó, biết khi nào tôi mới gặp lại em - thằng bé bán vé số. Tôi biết mình đã nợ em... lời xin lỗi!