AT - Từ ngày tải game về đầy điện thoại, thằng Tít vứt cái máy gameboy lỗi thời của nó vào một góc phòng. Hôm về quê, tôi ngỏ ý xin về cho thằng Phúc.
Phúc là em họ của tôi, cái thằng học thì giỏi mà suốt ngày cứ lầm lũi và ít nói khiến người lớn rất lo. Hôm tôi đưa cho nó cái gameboy và chỉ dẫn tận tình, nó cười tít mắt rồi cứ thế dán mắt vào cái máy, loay hoay.
- Chơi vui không? - một lần, tôi gợi chuyện.
- Không - Nó thoáng ngước lên, nhăn mặt - Không thể thắng được thằng trùm.
- Phải cố thắng chứ!
- Tức quá! Lại chết nữa rồi... - thằng Phúc gào lên - Thôi, không chơi nữa. Trả cho anh luôn đó.
Từ đó nó không ngó ngàng gì đến cái gameboy nữa.
Trưa. Thằng Phúc trốn ngủ. Tôi ngạc nhiên khi thấy nó đi gom hết bịch nilông sẵn có trong nhà rồi cuộn vào đầu một que củi. Nó bật lửa.
Mớ nilông gặp lửa thì nóng chảy, nhểu cả xuống hàng rào nơi thằng Phúc đang đứng, khiến lũ kiến lửa đang hành quân hoảng hồn và bỏ chạy tán loạn.
- Ta là trùm - thằng Phúc cười lên thích thú.
Một vài con kiến lửa dính đòn, cái màu đỏ rực bỗng sượng đi, đông cứng. Nhưng những cái chân vẫn ngoi lên cầu cứu.
- Trời! Sao em ác vậy?
Giật mình, nó quay lại nhìn tôi. Đôi mắt nó mở to, ngơ ngác:
- Em muốn làm trùm!... Em ác?
Nó sợ hãi vứt que củi rồi chạy vội vào nhà.
Trên hàng rào, những con kiến cũng sợ hãi bò thật nhanh về tổ.
NGUYỄN HUY VŨ
(Nha Trang)