AT - Những hàng cây nối dài góc phố
Giữ cho em bóng mát ngày hè
Cho em tiếng ve râm ran sau vòm lá
Cho em ríu rít tiếng chim gọi bình minh
Cho em cả những giọt sương ban mai
mát lành
Và nỗi nhớ mỗi lúc đi xa...
Ơi, chiếc lá cuối mùa thu trước
Em còn giữ trong ngăn cặp cùng những
kỷ niệm yêu thương
Ơi góc phố với những đóa hoa dầu xoay tít
Có nhớ ngày em tuổi mười lăm?
Ngày em như chú sẻ nâu
Tóc để bím hồn nhiên chân sáo
Ngày em biết buồn vu vơ cùng nhánh
bằng lăng hoa tím
Bóng cây là chiếc ô che đầu
Bạn em thỉnh thoảng viết thư về
Không quên hỏi thăm đôi hàng cây
chẳng biết tên gì nơi cuối phố
Đôi hàng cây cứ như người bạn
Giữ giùm em bao kỷ niệm ấu thơ.
Chiều nay về ngồi dưới hàng cây
Em nghe lá thầm thì kể chuyện...
TRƯƠNG TRỌNG NGHĨA
_______________________
Sáng thu xuống phố
Sáng nay ra phố
Yên xe thiếu vắng một người
Gác chân xếp vào hờ hững
Quên rồi ngày tháng rong chơi
Sài Gòn nay mặc áo xanh
Còn ta một màu áo trắng
Tình yêu em vui áo cưới
Tình ta về thắp nén hương
Ta chẳng còn thấy ta trong mắt em
Dẫu mùa thu long lanh biêng biếc
Ta gọi mùa thu tới
Em bỏ mùa thu đi
Sáng nay
Ta đợi một vòng tay ôm eo
Đợi tiếng thì thầm ngược gió
Ta nghe tiếng em nho nhỏ
Giật mình
Tiếng của phố rêu
Ta đi qua bao xanh, bao vàng
Như thân quen bao lá cây ngọn cỏ
Em đi qua, có quen nhưng thấy lạ
Phố đây rồi nhưng tìm phố ở đâu.
DƯƠNG TRỌNG PHÚC
_______________________________
Ô cửa sổ
Nắng vàng mùa hạ
Rơi trên ô cửa hình oval
Những chiếc gai xương rồng xanh
Tươi cười chào ngày mới
Gió nhẹ nhàng qua khung cửa gỗ
Nụ xương rồng hé môi cười
Đỏ chói
Lấp lánh như ánh mặt trời
nhìn từ phía xa
"Có bao nhiêu cánh xương rồng nhỉ?"
Cô bé nép mình bên khung cửa sổ
Thì thầm…
Nụ hoa đỏ hướng cái nhìn long lanh
Bí mật của ngày mai
Cứ đi tìm
Cứ nghĩ suy…
Ô cửa sổ hình oval
Hoa đỏ
Cô bé nghiêng mình qua khung cửa sổ
Xòe bàn tay
Đón nắng
Cây xương rồng im lặng
Hé môi cười...
MINH CHÂU